Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên đi hiến máu khi còn đang là sinh viên, cái lần mà tôi chỉ vừa đạt ngưỡng 45kg, vừa đủ điều kiện để có thể hiến được của nam giới. Lần ấy món quà tôi nhận được là một con gấu bông và tôi đã đem về tặng cho cháu của mình.
Thật bất ngờ khi cháu đã rất thích thú với món quà đó, giữ gìn và chơi với con gấu bông tới tận khi hết lớp mẫu giáo. Lúc ấy tôi cảm thấy những giọt máu tôi hiến tặng để đánh đổi lấy một món quà gắn liền với tuổi thơ của cháu tôi thật là xứng đáng. Hình ảnh đi đón cháu bị sốt ở trường mẫu giáo về, cháu mệt nhưng vẫn nằm ôm con gấu bên cạnh làm tôi thực sự xúc động.

Lúc đấy trong đầu tôi suy nghĩ rằng, khi nào tôi có con, tôi cũng sẽ đi hiến máu để đem về món quà tinh thần này cho con. Và cơ hội ấy cũng đã tới, con gái tôi sắp 6 tháng tuổi và cũng là lúc hợp lý để tôi thực hiện điều mà tôi mong chờ lâu nay.
Tôi lên kế hoạch từ đầu tháng 6, ban đầu tôi còn dự tính sẽ đi hiến máu vào đúng ngày sinh nhật của mình tuy nhiên do vướng bận công việc nên tôi phải lùi lại. Tôi có rủ thêm cả bạn tôi đi hiến cùng, âu cũng là muốn lan tỏa thông điệp “một giọt máu cho đi, một cuộc đời ở lại”. Và đấy cũng là mong muốn của tôi sau những lần hiến máu. Nhưng rồi lại một lần nữa dự định phải di dời thêm do những tác động bất ngờ, khiến cho bạn tôi không thể tham gia. Vậy là lần hiến này có một mình tôi. Đây là lần hiến thứ 3, không giống 2 lần trước tại các điểm hiến máu lưu động, lần này tôi đăng ký hiến máu trực tiếp tại Viện Huyết học – Truyền máu Trung ương.
Sáng hôm ấy là thứ 7, cuối tuần thường đông hơn bình thường. Xếp hàng trước tôi phải tầm đôi chục người, nhưng được chia thành 3 hàng xử lý đồng thời nên cũng khá nhanh. Tôi làm các thủ tục đăng ký hiến máu và được hướng dẫn vào khu lấy mẫu xét nghiệm.
Mọi thứ diễn ra rất chuyên nghiệp, minh bạch và rõ ràng, có nhiều bạn sinh viên tình nguyện hỗ trợ nhiệt tình và tâm huyết. Mọi người đi hiến máu thuộc nhiều lứa tuổi khác nhau. Lúc lấy máu có một cô tầm ngoài 50 tuổi và cô đã hiến lần này là lần thứ 9 rồi. Lại có những bạn trẻ chắc chỉ đang trong lứa tuổi học sinh cấp 3 cũng đến đăng ký. Những hình ảnh tuyệt đẹp được tạo nên từ những tâm hồn cao cả.

Sau khi lấy mẫu xét nghiệm xong tôi di chuyển lên tầng 2 và ngồi đợi đọc tên để vào phòng hiến máu. Tôi bắt đầu thấy hơi bất an khi những người hiến xong đi ra chỉ cầm theo một túi nilon, trong đó đựng bánh và một hộp sữa. Xung quanh chỗ ngồi cũng không thấy có khu vực nào bày thú bông hay các quà tặng.
Rồi thú bông đâu? Trong đầu tôi bắt đầu nhen nhóm ý nghĩ rằng khi hiến máu ở viện thì họ sẽ không tặng thú bông như những điểm hiến lưu động. Và tôi bất chợt như đã thất vọng trong thời khắc đó. Mục đích của tôi là hiến máu và đem thú bông về cho con gái. Một bạn gấu, bạn thỏ hay bạn mèo xinh xắn. Đó sẽ là một món quà đầy ý nghĩa mà tôi muốn tặng cho con. Việc bỏ tiền ra mua hàng trăm con thú bông là điều tôi có thể làm, nhưng tôi cảm thấy nó chưa thực sự mang lại giá trị trân quý. Ít nhất là về câu chuyện ở đằng sau mỗi món quà.
Tôi bắt đầu suy nghĩ, toan tính xem còn cách nào khác để kiếm gấu bông cho con mà không phải là “mua” hay không thì tôi được gọi tên. Bác sĩ ở phía trên gọi tên tôi, tôi giơ tay ra hiệu và tiến đến bàn với một sự hụt hẫng dâng trào.
Tôi bước vào phòng hiến máu, ở đây mọi người cũng xếp hàng để đợi đến lượt. Tôi chọn vị trí ngồi và lôi điện thoại ra nhắn tin cho vợ. “Tình hình là hiến máu ở đây không được gấu bông rồi”. Nôm na tin nhắn tôi gửi là như thế, vợ động viên tôi và cũng đồng tình rằng sẽ có cơ hội khác để tặng con gái những món quà ý nghĩa.

Tôi quan sát thấy có một cặp vợ chồng đi hiến máu và dẫn cả con của họ đi theo. Nó làm cho tôi càng cảm thấy việc nếu không được tặng thú bông cũng không còn quá quan trọng nữa. Biết đâu sau này khi con lớn hơn chút, tôi sẽ dẫn con cùng đến đây để con thấy được những điều tuyệt vời này. Ở cuộc sống xô bồ ngoài kia, nơi mà hầu hết mọi thứ vận hành một cách vội vã thì lúc này tôi như được gõ hồi chuông cảnh tỉnh. Không phải là những sáng sớm tắc đường, chen chúc nhau từng chút một để đến công ty rồi cuối giờ chiều lại cũng vội vã trở về nhà trên cung đường quen thuộc. Không phải là những cuộc họp căng thẳng, những công việc bộn bề, những gương mặt lo âu. Một buổi sáng thứ 7 cuối tuần nhẹ nhàng đầy những điều đẹp đẽ được hội tụ.
Cuối cùng thì cũng đã đến lượt tôi hiến máu. Tôi ngồi vào vị trí trống, đặt tay trái của mình lên thành ghế và chị điều dưỡng bắt đầu những công việc dường như đã quá đỗi quen thuộc. Tôi được yêu cầu nhắc lại ngày tháng năm sinh, tên tuổi để đảm bảo thông tin trên giấy tờ là chính xác.
Nhưng đến khi mũi kim xuyên qua da thì tôi thấy hơi đau hơn bình thường. Nó khác những lần trước tôi từng hiến và cơn đau vẫn tiếp tục mà không có dấu hiệu dừng lại. Tôi bắt đầu hơi choáng, nhưng vẫn còn trong khả năng chịu đựng. Được một lúc thì mọi thứ ổn hơn, chỗ kim đâm cũng đã dễ chịu đi và mọi thứ quay trở lại đúng quỹ đạo.

Được một lúc thì cũng xong, chị điều dưỡng rút kim và quấn băng gạc cho tôi. Nhưng lúc này tự nhiên tôi cảm thấy trong người khó chịu hơn cả lúc mới bắt đầu cắm kim tiêm. Mắt tôi hơi mờ mờ, đầu tôi chếnh choáng và người không còn sức lực. Chỗ kim rút ra tự nhiên đau nhói. Nhận thấy tôi không ổn, chị điều dưỡng ngả ghế cho tôi nằm và nhờ bạn sinh viên tình nguyện đi lấy cho tôi cốc nước đường. Tôi uống nước và nhắm mắt lại, đầu tôi quay quay như đang đi giữa màn đêm vô định.
Cảm giác lúc ấy thế nào tôi thật khó để mô tả chính xác, chỉ biết là phải tầm 5 phút sau tôi mới có thể định thần trở lại. Rồi 1,2 đến tận 3 lượt người tiếp theo hiến xong và đứng lên, tôi mới thấy mình phục hồi trở lại. Chị điều dưỡng hỏi tôi có uống thêm nước đường nữa không, nhưng tôi đã ổn và cảm ơn chị trước khi đứng dậy tiến ra khu vực nghỉ ngơi sau hiến máu. Tận đến lúc này tôi mới thực sự cảm thấy bình thường. Tôi gọi điện thoại cho vợ, con gái đã ngủ dậy. Tôi nhìn con và phần nào nhớ lại về chuyện món quà. Hy vọng tôi sẽ thực hiện được nó vào lần sau.
Giấy chứng nhận đã in xong, tôi đến bàn ký giấy thì được bạn sinh viên tình nguyện hướng dẫn ra ngoài cửa bên phải để nhận quà hiện vật. Lúc này, tôi thực sự bất ngờ khi biết rằng lúc đăng ký có hai lựa chọn: nhận quà hiện vật hoặc gói xét nghiệm máu. Tôi nhận ra mình đã tích vội vàng đến nỗi không để ý đến điều này. Với niềm hân hoan và chờ đợi, tôi tiến đến khu vực phát quà. Tôi nhận được một thú bông hình con gà, được làm cách điệu giống giọt máu.

Với tất cả sự mong đợi thì tôi cũng đã thực hiện được điều mà bản thân mình nung nấu lâu nay. Cuối tuần tôi sẽ đem món quà này về cho con gái và hy vọng con sẽ thích. Có thể nó không được đẹp và chất lượng như những con thú bông khác. Nhưng với tôi nó sẽ là món quà ý nghĩa đầu tiên mà tôi muốn dành tặng cho con.
