Cảm ơn chiếc máy ảnh đầu tiên Fujifilm XT-10

Blog Sang Trang

Suy tư và chia sẻ

Cảm ơn chiếc máy ảnh đầu tiên Fujifilm XT-10

Đã gần 7 năm từ bức ảnh đầu tiên tôi chụp, nhưng cũng hơn 3 năm tôi không còn sử dụng đến chiếc máy ảnh đầu tiên của mình nữa. Nó đã nằm yên ở trong tủ chống ẩm một thời gian dài. Đã có lúc tôi nghĩ sẽ để đấy thôi, hoặc là đem đi trưng bày. Dẫu sao nó cũng từng giúp tôi lưu giữ lại một hành trình cảm xúc của thanh xuân, là một kỷ niệm đẹp đẽ.

Nhưng mọi dự định ban đầu gác lại, tôi quyết định để chiếc máy ảnh này cho người khác với niềm đam mê rực cháy. Cái niềm đam mê mà tôi đã từng có trước đây. Người mà tôi tin tưởng rằng sẽ giúp chiếc máy ảnh về với đúng giá trị thực của nó được tạo ra. Thay vì phải nằm im lìm trên chiếc kệ dài và mốc meo dần già theo năm tháng.

Một góc Tạ Hiện ngày đông hửng nắng...

“Điều tuyệt vời nhất của một bức ảnh là nó sẽ không bao giờ thay đổi, thậm chí cả khi con người trong bức ảnh đó đã đổi thay.”Andy Warhol

Câu nói của Andy Warhol không phải là nguồn cảm hứng dẫn dắt tôi vào con đường nhiếp ảnh. Mà đâu đấy nó giúp tôi thấy những bức ảnh ban đầu có vẻ như vô giá trị lại trở nên vô giá. Và rồi cũng giúp tôi có đủ quyết đoán xuống tiền mua chiếc máy ảnh đầu tiên.

Tôi vẫn còn nhớ khi bắt đầu lên kế hoạch, tôi đã phải tính toán thiệt hơn vì bản thân vẫn còn là sinh viên. Tiền hỗ trợ hàng tháng từ bố mẹ tôi không để ra được nhiều. Lúc đó tôi đã phải bổ sung vào tiền mua máy từ khoản tiết kiệm sau khi đi làm thêm tại Công ty đa quốc gia hoạt động trong lĩnh vực giao thông vận tải và công nghệ thông tin (Grab) thì mới đủ. Vài hôm hồi hộp chờ đợi, chiếc máy ảnh Fujifilm XT-10 cũng đã về đến tay tôi sau chuyến đi dài từ Hồ Chí Minh ra Hà Nội.

Rủ

Những ngày đầu tập tành chụp choẹt có vẻ hơi phức tạp với một người không quá khéo léo như tôi. Rồi những ngày kế tiếp lang thang khắp các diễn đàn để học hỏi kinh nghiệm từ các anh em đi trước. Xem youtube thâu đêm suốt sáng rồi thực hành ngay và luôn cho trực quan. Đọc thêm các bài hướng dẫn căn chỉnh bố cục, điều chỉnh tiêu cự, chọn điểm lấy nét,… Lúc đó tôi mới bắt đầu thấy đi vào con đường này cũng đầy chông gai chứ không đơn giản là “chỉ giơ lên và ấn nút” như từng nghĩ.

Những bức ảnh đầu tiên chưa được vừa ý nhưng dần dần cũng bắt đầu “quen tay” hơn. Tôi thực sự cảm thấy niềm đam mê ngày càng tăng lên sau mỗi lần “nín thở bóp cò”. Tuy nhiên quả ống kính kèm theo máy chất lượng chụp ra khiến tôi chưa hài lòng. Từ đó tôi lại dấn thân vào tìm hiểu thêm về các loại lens (ống kính) khác. Vậy là cả một rổ kiến thức nữa phải tiếp thu.

Chiếc lá cuối cùng (Sung - Ficus racemosa)

Thời gian trôi đi, tôi dần như đã định hình được cho mình về mục tiêu và đâm sâu vào cộng đồng hội chơi lens MF (Manual Focus – Lấy nét thủ công). Nói hoa mỹ vậy chứ thực ra thì là vì không đủ tiền mua lens xịn :))

Ấy thế mà chụp lens MF lại có cái thú riêng của nó. Đưa máy ảnh lên, mần mò mân mê lê thê lết thết riết rồi mới ấn chụp. Mỗi lần như thế tôi lại cảm thấy mình như được nhìn ngắm khung cảnh một cách chậm rãi hơn. Cuộc sống nhè nhẹ trôi chứ không xô bồ vội vã. Mỗi lần nhìn vào ống ngắm, khung ảnh mờ mờ rồi hiện rõ chầm chậm một cách từ từ. Chọn được khẩu độ phù hợp, zoom “cơm” đến khi “nét” thì nín thở ấn cái “tách”. Một bức ảnh đẹp ra đời.

Chơi lens MF kể ra cũng khiến tôi nghiện. Nghiện cái cảm giác săn tìm những chiếc lens cổ xưa, nhưng không được quá mốc rễ hay bụi bặm. Đã có lúc tủ chống ẩm của tôi không đủ chỗ để. Vậy mà mua đi bán lại tính sơ sơ cũng phải gần 30 cái thì tôi mới chốt được cho mình đôi ba quả lens chân ái.

Lens MF

Có những chiếc ống kính phải đi vài chục cây số mới có thể mua, hay phải đặt tận trong Gia Lai, Lâm Đồng ship ra, Hà Giang, Sơn La ship về. Rồi thì lại cũng có những chiếc dùng không nổi 3 ngày, hay do tìm mãi không mua được ngàm thì đành bỏ xó.

Minolta 58F1.4 làm tôi mê mẩn bởi bokeh mịn đẹp hơi chút bong bóng nhưng lại dễ soft khi mở hết khẩu.

Minolta 58mm f1.4

 

Minolta 135f3.5 lại sắc nét đến bất ngờ, màu sắc của ống kính trên chế độ cổ điển của fujifilm cũng khiến tôi rất chim ưng.

Minolta 135mm f3.5

 

Pentax 50f1.4 thì miễn bàn vì quá ngon, bán đi rồi tôi vẫn phải lùng sục mua lại.

Pentax 50mm f1.4

Và kể từ đấy, song hành cùng tôi những ngày cuối tuần là chiếc balo máy ảnh và một nửa thế giới của tôi. Rong ruổi phố xá Hà Nội, dọc những con đường lá rơi đầy. Hay cả những trưa nắng gắt, những đêm muộn trời đổ đầy sao. Có những bức ảnh tôi ưng vô cùng chỉ sau một lần nhấn máy. Nhưng cũng không ít hôm đi chụp cả ngày lại trắng tay không thu được thành quả.

LOVE

Đó thì giờ cũng sẽ chỉ còn lại những kỷ niệm, những kỷ niệm được tôi chụp lại và lưu giữ theo năm tháng.

Chiếc máy ảnh đầu tiên, một phần thanh xuân của tôi.