Sớm mai hồng, hạt nắng đổ trên vai
Chiều phai tàn, mưa trải dài khóe mắt
Thu vội vã xa dần, Đông lạnh ngắt
Lãng quên rồi, hồi siết chặt bàn tay
Dòng đời xô đẩy, thời thế đổi thay
Người vội bước chẳng hẹn ngày quay gót
Rượu ly tràn vương vấn người thương rót
Uống cạn sầu đến tận giọt mặn môi
Chim có cặp, bướm thì phải có đôi
Nhìn lại mình vẫn đơn côi lẻ bóng
Gửi nỗi nhớ đan xen vào lớp sóng
Vỗ mạn thuyền tan vỡ đọng vào tim
Tình đà mất sao vẫn gắng gượng tìm
Lại chìm đắm trong lim dim hư ảo
Trầm mình vào bao cơn mơ mộng hão
Lúc tỉnh dậy thì chao đảo miên man
Ngước nhìn trời và gặng hỏi thế gian
Tình là gì sau bức màn nước mắt?
