Sầu vương lệ vấn cô liêu
Bằng lăng nhuộm tím một chiều nhớ thương
Thương đôi mắt em yêu thuở ấy
Dáng hao gầy chớm mười bảy độ hoa
Tình đầu vội vã dần qua
Thời gian liệu có xóa nhòa niềm đau
Nhớ lúc ấy tầm sương sương tháng sáu
Cuốn sổ hồng anh nhanh nhảu nhặt lên
Của cô gái ngồi kế bên
Nỡ vô ý, rơi trên nền cát trắng
Điểm xe buýt ngày hè chan chứa nắng
Đâu ngờ rằng trời xếp đặng thành đôi
Nụ cười rạng rỡ trên môi
Làm anh xao xuyến thả trôi sợi tình
Để ngàn năm lưu luyến bóng hình
Giờ đây anh chỉ một mình bơ vơ
Bến quen anh vẫn đứng chờ
Nhưng người đà khuất xa mờ thế gian
Chuyến xe định mệnh khốc tàn
Bằng lăng vương lại, tay đan sổ hồng
