Em khẽ ngủ vùi trên bờ vai anh
Nơi giá rét buốt lạnh cay khóe mắt
Tim vụn vỡ vẫn mộng mơ góp nhặt
Trở về khi một khoảnh khắc vô thường
Em đâu biết những ngày thương ngày nhớ
Có hiểu lòng dang dở mãi chờ mong
Hai ta vẫn đôi đường kẻ song song
Cứ thế bước về hai miền xa cách
Đau như thế nhưng mà anh chẳng trách
Danh nghĩa gì dám bộc bạnh suy tư
Chỉ nuối tiếc ngày ấy đã chần chừ
Lời yêu giấu giếm trong thư vội vã
Một ngày cuối tháng năm mưa tầm tã
Đứng lặng nhìn em đã vội trao tim
Con thuyền yêu chưa dong gió vội chìm
Niềm đau ấy đã ghim vào ký ức
Để giờ đây lúc mà em thổn thức
Mối tình đầu rạo rực đã lụi tan
Dường như là đánh mất cả thế gian
Em đã đến, dựa vai anh và khóc
Bao nỗi nhớ ùa về trong phút chốc
Trái tim này vẫn mộc mạc chân phương
Lòng anh giờ vẫn sợi nhớ sợi thương
Dẫu đã biết đoạn đường đâu đến đích
