Cuộc đời xô đẩy
Nước chảy ngược dòng
Thương em lẻ bóng cô phòng
Ngẩn ngơ đứng đợi, chờ mong chồng về
Đâu có biết sóng bốn bề hung hãn
Trời nổi đình cánh chim nhạn chao nghiêng
Thuyền rời bến vươn khơi rằm tháng giêng
Đã vài tuần vẫn xích xiềng ngoài biển
Nhận tin dữ, người ra đi vĩnh viễn
Bóng góa phụ vẫn ẩn hiện chờ trông
Trên gò má nước mắt chảy thành dòng
Em tàn tã, đóa hoa hồng héo úa
Ngày mưa bão, đất nhũn và nhày nhụa
Tiễn đưa chồng, em áo lụa khăn tang
Bước nặng trĩu, trên tay cầm bó nhang
Trách duyên số sao dở dang, ngắn ngủi
Nghĩ chuyện xưa còn đắng cay sống mũi
Giờ nhìn em chỉ thui thủi một thân
Tiện đường ghé ngang cũng một vài lần
Thấy em khóc, ngồi góc sân vắng vẻ
Tôi bước vào đưa khăn tay lặng lẽ
Cô gái ngày xưa mạnh mẽ còn đâu
Hồi ấy quay đi từ chối, lắc đầu
Vì đã có người đêm thâu trộm nhớ
Ân nghĩa chồng vợ
Nần nợ phận duyên
Giờ em gãy ván vỡ thuyền
Long đong kiếp số, truân chuyên tình trường
