Khi gian nan mới biết ai là bạn
Chén chú chén anh bưng uống cạn rồi thôi
Với bè lũ, rượu chẳng đáng nhấp môi
Nhưng bạn hiền, một trăm hồi không đủ
Xưa khoai mót Anh chia Tôi nửa củ
Đêm rét co ro đem chăn phủ cho Tôi
Thương thằng bé tám tuổi đã mồ côi
Sống lay lắt giữa dòng đời nghiệt ngã
Nhớ lần ấy trời đương mưa tầm tã
Bát cơm đầy Anh vội vã cầm sang
Người ướt sũng nhưng cũng chẳng thèm màng
Lôi trong áo bọc gạo rang gói giấy
Thời gian bỗng trôi qua nhanh biết mấy
Ước với mộng bị xô đẩy về đâu
Anh là thầy, soạn giáo án đêm thâu
Tôi thì khác, nghề chăn trâu cắt cỏ
Giúp đỡ nhau dù công to việc nhỏ
Để ngoài tai, bỏ ngỏ chuyện gièm pha
Tôi dành mãi cũng cất được cái nhà
Anh chuyển công tác, đi nơi xa dạy chữ
Lên phố thăm cháu, ngày con anh đầy cữ
Nước mắt vợ chồng chẳng thể giữ trên mi
Đứa nhỏ sinh ra đã ngã bệnh nan y
Của cải rồi cũng ra đi phân nửa
Tôi bán trâu giúp tiền Anh chạy chữa
Thầy u Anh cũng nhượng thửa ruộng quê
Trên đấy giờ nhà thì phải đi thuê
Người gầy rộc, tóc xum xuê đến khổ
Còn vợ Tôi, đứa thứ hai đẻ mổ
Nom khôi ngô, cũng tuổi hổ như Anh
Bao gian nan âu cũng đã vượt thành
Anh về với nơi cha sanh mẹ dưỡng
Đâu nhất thiết phải nem công chả phượng
Nghĩa chan tình thì cơm sượng cũng tươm
Tôi khi giờ đi chăm sóc vườn ươm
Gửi mối lái lên Hồ Gươm, tháp Bút
Dòng thời gian trôi như không tính phút
Tuổi thanh xuân đà vun vút vội qua
Thoáng mấy chốc lại cũng đã về già
Anh sang pháo, Tôi lân la dí tốt
Tình anh em gom từ mái nhà dột
Đi suốt cuộc đời không chỉ một mà hai
Bảy mươi xuân lưu mãi tình bạn dài
Dù khuất núi nguyện đầu thai bằng hữu
