Nắng tan hoa đá cũng tàn
Yêu đương đổ vội cho tràn thanh xuân
Hoa râm điểm xuyết tứ tuần
Người thương dứt áo, gian truân đường tình
Lối quen nay bước một mình
Dạo qua góc phố in hình bóng xưa
Rầu lòng tựa đổ cơn mưa
Hạt đong trái đắng, hạt đưa chén sầu
Ngày em gấp gáp qua cầu
Ngày tôi chếnh choáng một màu tối đen
Bùi ngùi, bứt rứt đan xen
Nhìn em váy cưới, trống kèn rước dâu
Hận đời nói chẳng thành câu…
